ODE TO MY FATHER

TÊN PHIM: Ode To My Father

NGÀY PHÁT HÀNH: 17/12/2014

QUỐC GIA: Korean

ĐẠO DIỄN: Yoon Je-Kyoon

DIỄN VIÊN: Hwang Jung-min, Yunjin Kim

NỘI DUNG: Lời hứa với cha (tên tiếng Anh là Ode to my father) là một bộ phim truyền hình Hàn Quốc được lấy bối cảnh kết thúc chiến tranh ở Việt Nam được phát hành vào năm 2014 của đạo diễn Yoon Je-kyoon. Với các sự tham gia của Hwang Jung-min, Yunjin Kim là một bộ phim nó đã trải dài qua nhiều có nhiều biến cố về cuộc đời, khó khăn gian khổ và ly biệt của những nhân vật chính chính là các cậu bé Duk Soo từ khi cậu còn là đứa bé 10 tuổi cậu đã theo gia đình đi sơ tán trong cuộc Chiến tranh Triều Tiên cho tới khi lúc bấy giờ cậu trở thành là một ông lão. Ode to my father tên tuy đơn giản nhưng rất ý nghĩa của tình phụ tử và một lời hứa của cậu bé với cha mình trước khi sơ tán để tìm được một nơi ở mới ở Busan trong thời Chiến tranh của Triều Tiên vào những năm 1950. Bộ phim mô tả lịch sử Hàn Quốc từ những năm 1950 cho đến ngày nay thông qua cuộc sống của một người đàn ông bình thường, khi anh trải qua các sự kiện như cuộc di tản Hungnam năm 1950 trong Chiến tranh Triều Tiên, quyết định cử đi của chính phủ. y tá và thợ mỏ đến Tây Đức vào những năm 1960, và Chiến tranh Việt Nam. Đây hiện là bộ phim Ode to my father Yoon Je-Kyoon có doanh thu cao thứ tư trong lịch sử điện ảnh Hàn Quốc, với 14,2 triệu vé được bán ra. Trong Cuộc sơ tán Hungnam năm 1950 trong Chiến tranh Triều Tiên, khi hàng ngàn người tị nạn ở nơi sau này trở thành Bắc Triều Tiên được các thuyền của Hải quân Hoa Kỳ chở về phía nam, Deok-soo, một đứa trẻ, đã mất em gái của mình, Mak-soon. Cha của Deok-soo ở lại tìm kiếm cô, bảo con trai ông đưa mẹ và hai đứa em của cậu bé đến thành phố cảng Busan, nơi dì của Deok-soo điều hành một cửa hàng nhập khẩu. Trước khi rời khỏi gia đình, người cha bắt Deok-soo hứa sẽ làm chủ gia đình thay ông. Duk-soo trở thành trụ cột của gia đình ngay từ khi còn nhỏ, làm đủ thứ công việc lặt vặt để nuôi sống gia đình. Vào những năm 1960, nhu cầu tài chính buộc anh phải đi du lịch châu Âu cùng với người bạn thân nhất của mình là Dal-goo, nơi họ tìm thấy công việc nguy hiểm là Gastarbeiter (công nhân khách) trong các mỏ than của Đức để trả học phí cho anh trai mình tại Đại học Quốc gia Seoul. Ở đó, Duk-soo phải lòng một người lao động nhập cư, y tá Young-ja. Duk-soo sống sót sau một tai nạn hầm mỏ và rời Đức sau khi thị thực hết hạn. Young-ja trở lại Hàn Quốc vài tháng sau đó và nói với anh ấy rằng cô ấy đang mang thai đứa con của anh ấy. Họ tổ chức một đám cưới khiêm tốn, bắt đầu cuộc sống chung và cuối cùng có hai con trai. Vài năm trôi qua, dì của Duk-soo qua đời. Người chú đã lớn tuổi của Duk-soo hiện đang cần tiền và quyết định bán cửa hàng bán đồ nhập khẩu, một động thái mà Duk-soo không đồng ý. Duk-soo rời Hàn Quốc một lần nữa vào những năm 1970 để đến Việt Nam đang bị chiến tranh tàn phá, một phần để hoàn thành ước nguyện về một đám cưới hoành tráng của em gái mình bằng cách kiếm đủ tiền để mua cửa hàng nhập khẩu hàng hóa từ người chú của mình. Anh trở về Hàn Quốc với một cái chân què, hậu quả của việc bị bắn khi giúp dân làng thoát khỏi Việt Cộng. Duk-soo điều hành cửa hàng cùng vợ và cuộc sống tiếp diễn cho đến năm 1983, khi các đài truyền hình lớn ở Hàn Quốc chiếu các chương trình truyền hình đoàn tụ những người thân bị ly tán trong Chiến tranh Triều Tiên. Duk-soo được liên hệ để góp mặt trong một trong những chương trình này do hy vọng của một người đàn ông lớn tuổi ở quê nhà tự nhận là cha của anh ấy. Trên TV, cả hai nhận ra họ không phải là cha con. Gia đình Duk-soo đau buồn vì lỗi lầm này, nhưng ngay sau đó, chính chương trình đó đã đưa Duk-soo trở lại TV với hy vọng tìm lại được người chị gái thất lạc lâu nay của mình, Mak-soon. Một phụ nữ Mỹ gốc Hàn được một gia đình Hoa Kỳ nhận làm con nuôi trong Chiến tranh Triều Tiên. Duk-soo trò chuyện với cô ấy và nhận ra cô ấy thực sự là Mak-soon. Một cuộc hội ngộ xúc động xảy ra và em gái anh đến Hàn Quốc. Mẹ của Duk-soo qua đời ngay sau cuộc hội ngộ. Ở thời hiện tại, một Duk-soo lớn tuổi cuối cùng quyết định bán cửa hàng nhập khẩu của dì mình, điều mà cho đến thời điểm này, ông vẫn ngoan cố từ chối mặc dù cửa hàng đang thua lỗ. Có thông tin tiết lộ rằng cha của Duk-soo đã hứa sẽ đoàn tụ với gia đình tại cửa hàng, do đó giải thích tại sao Duk-soo lại mua và ở lại cửa hàng lâu như vậy. Trong cảnh cuối cùng, Duk-soo buồn bã nói với vợ rằng cha anh có lẽ đã quá già vào thời điểm này để còn sống và đoàn tụ với anh. Duk soo đã chờ đợi được đến chính giây phút này giây phúc mà chính con cháu đông vui giây phút vui vẻ giây phút cười đùa  giây phút để nói ra ở nơi tiệm bách hóa là điểm hẹn của hai cha con để được gặp nhau. Nhưng ông biết rằng có thể sẽ mãi mãi không còn được gặp người cha của mình nữa ông đã rơi nước mắt.