OAN HỒN

TÊN PHIM: Oan Hồn

NĂM PHÁT HÀNH: 2004

NƯỚC PHÁT HÀNH: Việt Nam

ĐẠO DIỄN: Victor Vũ

DIỄN VIÊN: Tuấn Cường, Kathleen Lương, Kathy Uyên, Catherine Thúy Ái, Đặng Hùng Sơn.

NỘI DUNG: Đây là một bộ phim của Việt nam do Victor Vũ đã làm đạo diễn được phát hành vào năm 2014. Phim Oan Hồn Lộc được Tuấn Cường đảm nhận vai diễn và là một nhà văn đang đi để tìm một chỗ ở chỗ thanh tịnh và hoang vắng để anh sáng tác ra bài văn mới cho mình. Lộc đã tìm tới và đến ở một căn nhà và có ba gian ở nhà quê và chỉ có là người con gái và là chủ nhà tên là Hoa được Kathy Uyên đó đảm nhận vai diễn. Lộc đã đến và đã hỏi thuê phòng ở, rồi anh dọn ngay để vào ở trong nhà trọ mới. Lộc được cô gái Hoa phục vụ rất là tận tâm và tận tụy, nên Lộc đã đâm ra và rất thích thú khi thấy khi thấy đúng với mẫu phụ nữ phông kiến trong ánh mắt của anh cô chính là một mẫu phụ nữ như vậy. thấy vậy Lộc đã bắt đầu theo đuổi Hoa. Tình yêu của lọc mới bắt đầu đơm hoa kết trái trái thì bỗng một hôm Lộc đã bắt gặp và đã Hoa đang nằm ở bất tỉnh ở giữa sàn và trên mình của cô trần chịt đầy vết roi, Lộc cũng đã chăm sóc Hoa rất là ân cần và hôm đó Lộc đã qua đêm với Hoa. Hôm sau, bắt gặp ông Huy được Đặng Hùng Sơn đảm nhận vai diễn bố của Hoa ông đang lảng vảng ở gần nhà, thì Lộc đã tố cáo chính ông đã hành hung cô con gái của mình và thì ông Huy này đã kể về cho Lộc về Hoa, rằng là do dính ông đã dính vào cờ bạc nên mới mà ông cũng  đã phải đứa con gả con gái của ông để cho chủ nợ để gán nợ. Một tháng gần đây mất tích nên ông ta đi tìm con gái. Lộc đã đi tìm hiểu và đã phát hiện ra Hoa đã bị người chồng đánh đến chết và hắn đã đem đi giấu xác và còn hắn ta thì đang bỏ chốn. Biết mình đã làm tình với ma, Lộc hốt hoảng ngã bệnh. Cô gái trẻ đẹp và tên là Linh do Kathleen Lương đóng đảm nhận vai diễn đến săn sóc cho Lộc. Về mặt tính chất nội dung thì như mình đã nói, bộ phim chỉ theo hướng kịch sân khấu và nội dung theo thể loại Liêu Trai được đưa lên màn ảnh cho nên bạn sẽ thấy có rất nhiều thứ giống kịch sân khấu, phần lớn là phân cảnh, bối cảnh duy nhất (cụ thể là ngôi nhà, ngoại trừ có một cảnh là ở bệnh viện của Linh), đối thoại, ban đầu mình thấy diễn xuất của nam diễn viên khá gượng với chất giọng nặng trịch lại to nữ nên ban đầu cảm thấy không thích thú lắm về bộ phim nhưng vẫn cố gắng xem hết cho bằng được rồi review. Tuy nhiên càng về sau thì cảm thấy bộ phim mang đậm chất Liêu Trai, hàm nghĩa về nhân sinh, không những thế, bộ phim chỉ gói gọn một căn nhà, rồi câu chuyện cứ thế tiếp diễn cho tới giây phút cuối cùng, bộ phim chia làm ba phần, mỗi phần là nói lên cuộc đời của nhân vật chính tên là Lộc, mang đậm tình cảm cho một cô gái tên là Hoa, phần thứ hai là Lộc lấy vợ tên là Linh, ở cùng với mẹ và phần thứ ba là bà đồng, gặp gỡ hồn ma, ở trong ba phần, có ý nghĩa, lột tả về đời sống của nhân vật chính rồi biến cố xảy ra.

Mặc dù bộ phim mang tính chất kịch sân khấu, cái sân khấu là ở ngôi nhà, còn kịch là các diễn viên đang diễn trong ngôi nhà đó, do đó bạn sẽ thấy rất nhiều lỗi khác nhau trên màn ảnh này, ví dụ như diễn xuất thì mang tính chất kịch, chuyển cảnh cho tới hóa trang và căn nhà, thành thử bạn sẽ khó chịu, không hiểu nổi và đánh giá thấp bộ phim, nhưng riêng với mình thì suy nghĩ ngẫm nghĩ, nhận  ra bộ phim Oan Hồn chỉ đơn giản không theo lối thể loại kinh dị lẫn việc trở thành một bộ phim đơn thuần nữa, mà chỉ theo lối sân khấu được màn ảnh hóa, tức có nghĩa là bạn sẽ không còn thấy chuyển cảnh ở trên sân khấu là phải lấy rèm che khuất để người ta thay đổi địa hình, hay người diễn phải vào sân sau để thay đổi hóa trang, trang phục, nay được lên màn ảnh hóa là không còn điều đó nữa. Bạn sẽ thấy mọi thứ được suôn sẻ trơn tru cho tới cuối cùng – trừ chuyển cảnh ba phần và theo đề tài sẵn có – nhưng không hẳn vì thế mà không mang đậm chất sân khấu hóa như việc diễn xuất và hóa trang. Cái điểm thứ hai nữa là mức độ rùng rợn của bộ phim không theo lối kinh dị thuần thúy như các bộ phim cùng thời điểm đó lẫn việc theo lối phương tây hay Nhật Bản đã từng làm, mà theo lối Liêu Trai, tức có nghĩa là bạn sẽ thấy ma mị, đơn độc, có chút ranh giới giữa cõi âm và cõi dương (thực chất là do căn nhà tạo ra cảm giác đó). Trong bộ phim bạn sẽ thấy cảnh hồn ma đậm chất hóa trang của sân khấu nhiều hơn, thấy hơi ghê chứ và đậm chất Liêu Trai không tạo ra cảm giác sợ hãi và kinh dị như các bộ phim kinh dị khác, điểm nhấn nhất chính là căn nhà, cả ba phần, căn nhà thay đổi cả ba, ban đầu là nhà hoang có một cô gái ở, phần hai sẽ là một căn nhà đang ở nhưng vẫn đậm chất ma mị bởi bài trí đặc biệt cũng như cái không khí hơi hướng “nhà hoang”, và phần ba là nhà bỏ hoang đã rất lâu, điểm nhấn thứ nữa là người sống ở trong căn nhà đó, cuối cùng là không khí ma mị theo lối kịch sân khấu. Do đó bạn sẽ không thể nào nuốt nổi nếu bạn không thích kịch sân khấu, theo như kịch sân khấu thì thể loại rùng rợn và kinh dị rất hiếm có, nếu có thì rất đặc trưng, từ hóa trang, địa hình cho tới âm thanh, do đó người xem rất khó có thể nuốt nổi, nhưng nếu có tính cách cảm thụ thì mình nghĩ bạn sẽ không thể nào chê được.