TÊN PHIM: Vợ Chồng A Phủ
NĂM PHÁT HÀNH: 1961
QUỐC GIA: Việt Nam
ĐẠO DIỄN: Mai Lộc và Hoàng Thái
DIỄN VIÊN: Trần Phương, Đức Hoàn, Hòa Tâm, Trịnh Thịnh, Tuyết Trinh.
NỘI DUNG: là bộ phim điện ảnh thể loại chiến tranh của Việt Nam được phát hành năm 1972, dựa theo tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Tô Hoài. Bộ phim được Tô Hoài soạn kịch bản và đạo diễn bởi Mai Lộc, Hoàng Thái với các diễn viên: Trần Phương, Đức Hoàn, Hòa Tâm.Vợ chồng A Phủ được xem là một trong những tác phẩm điện ảnh kinh điển của Điện ảnh Cách mạng Việt Nam, được xếp vào 4 bốn phim hay nhất thời điểm bấy giờ cùng với: Con chim vành khuyên, Chị Tư Hậu, Hai người lính. Phim kể về Mỵ, một cô gái dân tộc H'Mông bị A Sử – con trai của thống lý Pá Tra – bắt về làm vợ vì bố cô nợ gia đình họ. Tại nhà Thống lý, Mỵ bị đối như một nô lệ, phải làm việc nặng, bị đánh đập. A Phủ là một thanh niên H'Mông tròn bản, vì căm ghét sự độc ác của nhà Thống lý nên anh đã đánh A Sử rồi bị bắt. A Phủ bị trói vào góc nhà và được Mỵ chăm nom, khi chứng kiến A Phủ bị đánh đập, Mỵ đã quyết định cởi trói và họ cùng nhau bỏ trốn khỏi nhà Thống lý. Hai người sau đó tham gia cách mạng, đánh đuổi quân đội Pháp ở địa phương và trừng phạt gia đình Thống lý.Diễn viên: Đức Hoàn, Trần Phương, Tuyết Trinh, Văn Hòa, Hòa Tâm, Trịnh Thịnh, Kim Lân, Nguyễn Văn Phức, Trần Đình Thọ, Tuấn Tú, Mai Châu,Nữ diễn viên Đức Hoàn trong vai Mị Ai ở xa về, có dịp vào nhà thống lý Pá Tra thường trông thấy có một cô gái ngồi quay sợi gai bên tảng đá trước cửa, cạnh tầu ngựa.Mị là người con gái đẹp và tài hoa, Mị uốn chiếc lá trên môi, thổi lá cũng hay như thổi sáo, nhưng bông hoa đẹp sáng ngời của miền sơn cước đó lại phải hứng chịu một cuộc đời đầy cay đắng và tủi nhục. Để giúp cho cha trả nợ, cô đã phải hy sinh bản thân và tình thân của mình để trang trải số nợ của gia đình ở trong nhà thống lý Pá Tra. Mị được xem là con dâu nhưng thực chất, cô chỉ là một người ở không công cho gia đình thống lý. Thân phận của Mị còn thấp hơn cả những người làm công trong nhà thống lý, thậm chí cô thua cả trâu, ngựa, vì chúng ít nhất còn được nghỉ ngơi và ăn uống đầy đủ, còn Mị thì bị áp đặt với công việc không ngừng nghỉ. Nỗi khổ về thể xác đã gây ra nhiều tổn thương cho cô, nhưng còn đau đớn hơn nữa là khổ đau trong tâm hồn. Mị từng tràn đầy tình yêu và hy vọng trong tương lai, nhưng bây giờ, cô lại trở nên lặng lẽ và tù túng như con rùa nuôi trong xó cửa. Mị đã từng nghĩ đến việc muốn chết nhưng mà lại không được chết, vì khi cô chết rồi mà nợ của cha vẫn còn, Pá Tra lại bắt cha Mị trả nợ mà cha cô thì đã già yếu quá rồi. Nhưng sau khi cha Mị đã chết, Mị lúc này cũng không còn những ý định nghĩ đến việc ăn lá ngón để tự tử nữa vì dù sao ở lâu trong cái khổ này Mị cũng đã quen rồi. Bây giờ Mị chỉ nghĩ mình cũng là con trâu cũng là con ngựa. Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết đi làm mà thôi. Mị cúi mặt, không nghĩ ngợi đến bất cứ thứ gì nữa. Lúc này, Mị còn đáng thương hơn, bởi muốn chết nghĩa là người ta còn muốn kháng cự một cuộc đời - sống không ra sống, xét cho cùng, là còn rất tha thiết với cuộc sống. Còn khi đã chán cuộc sống đến mức không thiết chết, nghĩa là lúc đó con người đã thực sự thờ ơ với cuộc sống, lúc đó người ta chỉ còn là một cái xác không hồn. Những sự thống khổ, sự tủi nhục mà cô gái tên Mị đó phải gánh chịu giống như một lớp tro tàn phủ lên khắp người đã vô tình che lấp sức sống tiềm tàng bên trong người con gái ấy. Chỉ cần một luồng gió mạnh cũng đủ để thổi đi lớp tro buồn nguội lạnh ấy, đốm lửa sẽ bùng cháy ngay. Khát vọng ấy đã bất chợt cháy lên trong một đêm xuân đầy ắp những tiếng gọi tình yêu. Ngoài đầu núi, đã có tiếng ai thổi sáo rủ bạn đi chơi. Mị nghe tiếng sáo vọng lại, thiết tha bồi hồi nhớ đến đêm xuân trước kia của mình những ngày tháng vui vẻ trước khi làm dâu của nhà hào môn... Cũng như Mị, A Phủ cũng là nạn nhân của chế độ độc tài phong kiến của miền núi. A Phủ phải chịu cảnh đi ở đợ để gạt nợ cho nhà thống lý giống như Mị. Chẳng may trong 1 lần cho gia súc đi ăn anh vô tình không để ý đã bị một con hổ hoang vồ mất gia súc nhà thống lý, A Phủ bị phạt trói đứng vào cột không cho ăn cũng không cho uống chỉ chờ chết. Mị trong thấy a phủ cũng vô cảm nghĩ rằng A Phủ là cái xác chết đứng đó cũng đúng thôi bởi vì lúc này tâm hồn của cô ấy đã trở nên tê dại với mọi thứ xung quanh. Bước ngoặt của câu chuyện xảy ra khi A Phủ khóc đêm đó. Nước mắt rơi xuống hai hõm má đen tối của anh ta. Cảnh này khiến Mị nhớ đến thời điểm bản thân cô bị trói buộc giống như A Phủ và khóc với hàng nước mắt không thể ngừng. Khi Mị chứng kiến A Phủ chịu đựng đến chết vì 1 con gia súc, cô cảm thấy thương xót cho chính mình và A Phủ. Mị nhận ra sự độc ác của những người thống lý và rằng A Phủ không nên chết chỉ vì một con gia súc. Mị vô thức cởi trói cho A Phủ để rồi bất ngờ chạy theo Anh ta. Tình yêu cuộc sống của cô như được thổi bùng lên trong tâm trí mình. Mị như đã tìm lại được con người thật sự của mình đã bị lãng quên bấy lâu nay dưới sự áp bức của nhà thống lý, đầy sức sống và khát khao có thể thay đổi số phận của mình. Trong phim, A Phủ đã trốn được khỏi Hồng Ngài, tới được khu du kích Phiềng Sa. Anh trở thành những chiến sĩ du kích, tích cực tham gia vào các cuộc đấu tranh giải phóng quê hương với hy vọng sẽ một ngày quay về giải phóng Hồng Ngài, tìm lại được Mị. A Phủ bên người đồng đội A Sinh (nam diễn viên Trịnh Thịnh)Từ đấu tranh tự phát, A Phủ đã tiến đến cuộc đấu tranh tự giác. Từ trong sâu thăm thẳm những bóng tối của cuộc đời đau khổ, tủi nhục, anh đã vươn tới ánh sáng của nhân phẩm, tự do và con đường của cách mạng. A Phủ đã quay trở về giải thoát cho cuộc đời của cô gái tên Mị và đem lại cho cô hạnh phúc. Nhà văn Tô Hoài đã viết về Mị, về A Phủ với tất cả lòng yêu thương, cảm thông bằng một ngòi bút chất chứa đầy lòng nhân đạo. Sau này, ông lại một lần nữa góp phần đưa hai người họ trở thành những biểu tượng của một nền điện ảnh Cách mạng. Câu chuyện xảy ra vào cuối thời kỳ thuộc Pháp cho đến sau Cách mạng tháng Tám 1945. Hai nhân vật chính trong bộ phim là A Phủ và Mỵ-một đôi nam nữ thanh niên nghèo thuộc dân tộc Mèo. Hai người họ bị thống lý Pá Tra, một chúa đất gian ác, cấu kết với Pháp, áp bức bóc lột đến mức đáng thương. Hắn bắt Mỵ về làm vợ lẽ cho con trai hắn là A Sử, và bắt A Phủ đến ở không công suốt đời để trả nợ. Cùng bị đày đọa, bóc lột, A Phủ và Mỵ yêu nhau. Nhờ có Đảng lãnh đạo, A Phủ và Mỵ đã vùng dậy, đấu tranh để tự giải phóng, cùng nhân dân xây dựng một cuộc đời ấm no, hạnh phúc.
Mạng Xã Hội