Đạo diễn: David Lee
Diễn viên / Nhân vật xuất hiện: Các đầu bếp, người bán hàng rong và người dân địa phương.Taste of Vietnam của David Lee không đơn thuần là một chương trình dạy nấu ăn hay giới thiệu món ăn ngon. Nó là một bài khảo sát dân tộc học về con người Việt Nam thông qua lăng kính của căn bếp. Đạo diễn đã dành hơn một năm đi dọc chiều dài đất nước để tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi: Điều gì tạo nên bản sắc không thể trộn lẫn của hương vị Việt?
David Lee dành rất nhiều thời gian ở phần đầu phim để phân tích sự tinh tế trong việc phối hợp nguyên liệu của người Việt. Khác với ẩm thực phương Tây chú trọng vào bơ béo hay ẩm thực Trung Hoa chú trọng vào gia vị nồng, ẩm thực Việt trong mắt David Lee là sự cân bằng tuyệt đối giữa Hàn (lạnh) và Nhiệt (nóng).
Phim đi sâu vào cách người Việt dùng gừng (nhiệt) để nấu với bí đao (hàn), hay cách dùng nước mắm – linh hồn của mọi món ăn – để tạo nên vị đậm đà (mặn) cân bằng với vị ngọt của đường và vị chua của chanh. Đạo diễn lột tả đây như một môn nghệ thuật sắp đặt hương vị đầy bản năng nhưng cực kỳ khoa học.
Bộ phim được cấu trúc như một chuyến hành trình xuyên Việt, nơi mỗi vùng miền kể một câu chuyện lịch sử khác nhau:
Miền Bắc (Cội nguồn và Sự thanh tao): Phim đưa khán giả đến với những hàng Phở cổ truyền tại Hà Nội lúc tờ mờ sáng. David Lee tập trung vào những nồi nước dùng được ninh từ xương bò suốt 24 giờ, xem đó là biểu tượng của sự kiên nhẫn và tinh tế.
Miền Trung (Sự vương giả và Khắc nghiệt): Tại Huế, đạo diễn khám phá ẩm thực cung đình với những món ăn được trang trí cầu kỳ như những tác phẩm điêu khắc. Ông phân tích rằng, chính sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung đã tôi luyện nên cách người dân trân trọng từng hạt gạo, từng con tôm nhỏ để biến chúng thành những món ăn tinh xảo.
Miền Nam (Sự trù phú và Phóng khoáng): Phim chuyển sang tông màu rực rỡ khi đến với miền Tây sông nước. Hình ảnh những chợ nổi đầy ắp trái cây, những bát bún mắm đậm đà phản ánh tính cách cởi mở, nồng hậu của người dân phương Nam.
Một trong những phân đoạn dài nhất và sâu sắc nhất là về ẩm thực đường phố. David Lee không ngồi trong các nhà hàng sang trọng; ông ngồi trên những chiếc ghế nhựa thấp bé bên lề đường Sài Gòn.
Ông phân tích rằng vỉa hè chính là trái tim của sự kết nối xã hội. Tại đây, ranh giới giữa giàu và nghèo bị xóa nhòa trước một tô bún chả hay một chiếc bánh mì kẹp thịt. Đạo diễn lột tả đôi bàn tay thoăn thoắt của những người phụ nữ bán hàng rong như những nhạc công đang trình diễn một bản giao hưởng của khói, lửa và mùi thơm.
David Lee dành hẳn một chương riêng để nói về nước mắm tại Phú Quốc và Phan Thiết. Ông mô tả quy trình ủ chượp cá cơm với muối trong những thùng gỗ khổng lồ như một quá trình "giải phóng linh hồn của biển".
Phim đi sâu vào giá trị kinh tế và tâm linh của nước mắm. Đối với người Việt, không có nước mắm nghĩa là không có bữa cơm. Đạo diễn gọi nước mắm là "chất kết dính dân tộc", là thứ mùi vị mà bất cứ người Việt xa xứ nào cũng mang theo trong nỗi nhớ.
Ở phần kết, Taste of Vietnam nhìn về tương lai. David Lee gặp gỡ các đầu bếp trẻ Việt Nam đang nỗ lực đưa ẩm thực nước nhà lên tầm cao mới (Fine Dining). Họ vẫn dùng nước mắm, vẫn dùng ngò rí, nhưng với những kỹ thuật trình bày hiện đại của phương Tây.
Thông điệp của đạo diễn rất rõ ràng: Ẩm thực Việt Nam là một thực thể sống, nó luôn thay đổi, tiếp thu cái mới nhưng vẫn giữ chặt gốc rễ của mình. Vị ngon của món ăn Việt không chỉ nằm ở đầu lưỡi, mà nằm ở tình yêu gia đình, sự kính trọng tổ tiên và tinh thần lạc quan của con người.
Mạng Xã Hội