MÙA ỔI (2000)

 Tên phim: Mùa Ổi (2000)

Đạo diễn: Đặng Nhật Minh

Năm Phát hành: 2000

Quốc gia: Việt Nam

Diễn viên: Bùi Bài Bình, Lan Hương, Phạm Thu Thủy

Nội dung: Năm 13 tuổi, Hòa (Bùi Bài Bình) bị té từ trên cao và bị ngưng trí nhớ. Cuộc sống của Hòa từ đó về sau luôn chỉ dừng lại như một cậu bé ở tuổi 13. Trong căn hộ tập thể, Hòa là "người nhà" của tất cả các gia đình. Ai có việc gì cần nhờ, cứ "ới" một tiếng là Hòa có mặt và anh luôn làm những việc không công này một cách tận tình, dù rằng không ít người, vì thế, đã lạm dụng, xem Hòa như một kẻ để sai vặt. Chỉ riêng Thủy (Lan Hương), em gái ruột của Hòa, là cảm thấy đau lòng. Song điều khiến Thủy lo lắng hơn là Hòa thường lén về lại ngôi nhà cũ của gia đình, nơi Hòa đã ngã vì hái ổi. Ngôi nhà xưa vẫn còn đó, cây ổi vẫn còn kia nhưng đã thuộc về chủ mới. Người đàn ông "dở người" ngày ngày đến trước cổng nhà, nhìn qua cái ô vuông trống nơi người ta dành để thò vào mở khóa, nhìn ngắm lại căn nhà với một ánh mắt mừng vui hớn hở. Thoạt đầu, anh làm cho cô con gái người chủ mới sợ tưởng là kẻ trộm, nhưng sau khi hiểu ra, cô đã lén bố mẹ cho Hòa vào thăm lại ngôi nhà. Từng căn phòng, từng cánh cửa, từng khoảng sân, từng cành cây,...tất cả đều gợi dậy trong anh những ngày ấm êm tươi đẹp của tuổi thơ. Ở đó, anh có bố mẹ, có em gái và một không khí gia đình hạnh phúc. Mùa Ổi hiện lên hình ảnh những ngày xưa cũ ở Hà Nội, với nếp sống lịch thiệp, tử tế. Mình thích mọi khung cảnh liên quan đến căn nhà Pháp xưa trong phim, hay khu tập thể ẩm thấp, tối tăm, có cánh cửa gỗ cọt kẹt và ánh nắng dịu nhẹ nơi ban công nhờ hàng cây cổ thụ che chắn. Phim kể về anh Hòa, là một mẫu vẽ ở trường đại học mỹ thuật, cùng những kí ức hồi nhỏ trước năm 13 tuổi, khi mà não anh vẫn phát triển bình thường. Những kí ức tuổi thơ về căn nhà cũ, đặc biệt là cây ổi cứ thế sống cùng anh từng ngày. Mình thích cảnh gia đình khi anh còn nhỏ và người bố còn sống. Cách dạy dỗ con của ông bố rất điềm đạm, nhẹ nhàng như chính tính cách của nhân vật, cách ông bố đối đãi với 3 đứa con, với bà vú giúp việc, với xã hội khiến mình phải ngưỡng mộ ít nhiều. Nhờ vậy mà những người con lớn lên đều sống có đạo đức và tình cảm, như cảnh người anh Hân ở nước ngoài viết thư về ngỏ ý sẽ chăm lo cho anh Hòa sau này, nghe mà cảm động. Tình anh chị em lúc nào cũng khăng khít, quan tâm lẫn nhau, cho dù hoàn cảnh khác biệt. Sau này, ngôi nhà được mượn làm nơi làm việc cho chính quyền ở tầng trệt, rồi không biết “vì lí gì” căn nhà bị tịch thu và cả nhà phải chuyển đến nơi khác sống.