NỔI GIÓ

TÊN PHIM: Nổi Gió

NGÀY PHÁT HÀNH: 1966

QUỐC GIA: Việt Nam

ĐẠO DIỄN: Huy Thành, Lê Bá Huyền

DIỄN VIÊN: Thế Anh, Thụy Vân, Văn Hòa, Lâm Tới

NỘI DUNG: Đây là một bộ phim Việt Nam được thực hiện bởi hai đạo diễn Lê Bá Huyền và đạo diễn Huy Thành được phát hành vào năm 1966. Mở đầu bộ phim là cảnh cô gái chèo xuồng trên dòng sông và nói với tất cả mọi người là thằng em trai của chị Vân nó dìa rồi, là thằng phương em trai chị Vân. Từ ngày chồng chị Vân bị giết thì Vân và Phương đã lạc mất nhau khoảng 6 7 năm rồi, cảnh hai chị em gặp lại nhau vô cùng xúc động lòng người chị Vân chạy đi khoe sắp làng sớm là em trai mình đã về. Tình cờ khi đó cả làng đều biết Phương vừa tốt nghiệp trường Sĩ Quan Đà Lạt và là trung úy quân đội Cộng hòa biết được tin như vậy mọi người lần lượt kéo nhau ra về khuôn mặt lắc đầu không thôi. Sau đó Vân trách phương, Phương còn nói là chị lầm rồi quân đội Cộng hòa bây giờ có phải như bọn lính bù nhìn của thằng Pháp như trước đâu. Vân tiếp lời Phương mày không thấy cảnh bọn lính Cộng hòa thi hành luật 1059 đã giết anh rể và giết dân làng ở đây. 6 7 năm trời Phương thất lạc chị mình Phương đã được một người tên Lộc đã cưu mang Phương và cho Phương ăn học cho đến bây giờ. Vân nói chính sự giàu sang của bác ấy đã làm cho mày hư hỏng Phương còn nói chị bị cộng sản tuyên truyền rồi con người cộng hòa bây giờ có lý tưởng độc lập hẳn hôi chứ, sau đó chị Vân đuổi Phương ra khỏi nhà. Câu chuyện xoay quanh tình chị em giữa Vân và Phương cùng một thế hệ trong một gia đình nhưng lại chia hai phe chính trị đối lập nhau giữa tình hai chị em, một người thì theo mặt trận dân tộc giải phóng miền nam một người theo Quân đội Việt Nam Cộng hòa. Chị em xa cách nhau 6 7 năm nhưng đến khi gặp rất nhiều cảm xúc nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì hai chị em đã mâu thuẫn với nhau. Ít lâu sau Phương nhận nhiệm vụ đánh chiếm làng Việt Cộng và bắt dân làng vào ngục. VÂn và con trai cũng bắt vào trại nọ đã gết con trai Vân bằng thuốc độc, từ khi con trai Vân chết Vân như người điên điên dại dại cũng chính vì thế họ đã thả Vân ra và Vân hoạt động chính trị dễ dàng hơn. Khi Vân thả ra thì Vân về ở chng nhà với bà tư trong xóm và Vân cũng thường gọi bà tư là mẹ. Phương cũng nhận nhiệm vụ huấn luyện hạ sĩ quan 2 tháng để bổ sung cho sư đoàn, một hôm các binh sĩ huấn luyện họ đã đã bắn trúng vào một người trong dân làng và đã chết đó là một người mẹ của các binh sĩ. Vân và các dân làng đem xác người chết đem lên đồn đấu tranh với họ không cho học xuống tập ở phía này nữa. Nói xong học đem xác đi đấu tranh với họ, họ nói với các binh sĩ chúng tôi cần gặp những người ra lệnh giết hại bà con ngoài đồng đây xác của người bị nạn có một bà mẹ của các anh chúng đạn. Họ yêu cầu cho con ra ngoài được gặp mặt má. Vân ra mặt đại diện nói với các binh sĩ là bà con chỉ muốn biết là  ai đã ra lệnh bắn phá giết hại đồng bào vì phía bà con mà mong cấp chỉ huy đừng làm như vậy nữa các anh đều là người làm ruộng cả chắc các anh cũng biết là đất cần nước chứ đâu có phải là cần máu của bà con đâu. Người lương thiện đã bị giết quá nhiều rồi các anh, chuyện gia đình tôi cũng vậy chồng chị Vân đi cày tự nhiên bị người ta bắt đi chôn sống còn chị Vân thì bị bắt 3 giam mà cũng không xét được là phạm tội gì, các anh nghỉ xem bảo nhau làm ruộng cho tốt phải học cho biết chữ bà con phải yêu thương nhau là phạm tội à. Tôi đã bị bắt đi như vậy đưa con nhỏ của chị Vân lớn lên trong nhà tù mới 3 tuổi đầu mà cũng bị vu là cộng sản và phải bị xử chết bằng thuốc độc. bà con Phước Mỹ ta đây hỏi người nào mà không có đâu khổ vì mất mác như vậy các anh à hôm nay lại thêm một bà mẹ nữa bị mất cacsi chết đến bất chợt  quá đến nổi khi mất người mẹ không kịp nhắc đến đứa con trai độc nhất của mình khi nhầm cây súng về phía cánh đồng chắc là các anh không hề nghĩ là để giết một bà mẹ. Sau đó Phương cho dừng buổi tập và quay về, về nhà Phương hỏi Sáu hồi ở nhà mày có biết chị tao không đáp lại Phương là từ không và tự nói không biết chị học ở đâu mà nói năng ghê gớm quá vậy. Sáu nói chị ấy chưa được mạnh đâu trung úy à chị em với nhau trung úy nên chăm sóc chị ấy tội nghiệp, Trung úy Phương nói mày tưởng tao không muốn hay sao, nhưng còn đại úy cố vấn Sáu nói tiếp trung úy còn nói vậy hèn chi dân chúng mình độc lập vậy mà còn không có quyền gì cả. Phân cảnh khác Vân bị bắt vào ngục bị đánh hành hạ dã mang, Phương chịu không được nên đã gọi cho đại úy cố vấn nói tôi nghĩ bắt một người không có bằng chứng một người có hồ sơ mất trí e là dân chúng biểu tình mất thôi hơn nữa phải đối phó liên miên với họ tôi sợ không tốt chho thời gian huấn luyện. đại úy cố vấn trả lời Vân không mất trí và sẽ cho mời bác sĩ kiểm chứng điều ấy. Đến sau cùng Vân thuyết phục được nhiều quân nhân và Phương và chuyển sang Mặt trận Giải phóng.