SỐ ĐỎ

TÊN PHIM: Số Đỏ
NĂM PHÁT HÀNH: 1990
QUỐC GIA: Việt Nam
ĐẠO DIỄN: Lộng Chương
DIỄN VIÊN: Quốc Trọng, Thanh Trầm, Lộng Chương, Phạm Bằng, Hoàng Yến, Ngọc Quang, Như Quỳnh, Bảo Ngọc, Nam Cường

NỘI DUNG: Lộng Chương sinh tại thôn Châu Khê, Thúc Kháng Bình Giang Hải Dương với tên gọi ban đầu là Phạm Văn Hiền. Khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp nổ ra tại Hà Nội, Lộng Chương cùng Ban kịch Bình Dân lưu diễn trên vùng Việt Bắc. Trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, Lộng Chương tham gia Ban Biên tập Báo Công Dân đồng thời tổ chức và phụ trách "Nhóm kịch Công Dân". Ông cũng tham gia Ban biên tập báo Phản Công và là Chi hội phó của Chi hội Văn hóa, đảm nhiệm trách nhiệm của Nhóm Văn nghệ Hải Kiến. Ngoài ra, ông còn làm việc tại Trường Lục quân Trần Quốc Tuấn với vai trò là Đội trưởng của Đội công tác Văn nghệ và "đặc trách" tập hợp lực lượng và tổ chức thành lập Đoàn Văn công Liên khu III. Sau Chiến dịch Điện Biên Phủ, Đoàn Văn công Liên khu III được điều động phục vụ và sau đó được đổi tên thành Đoàn Văn công Điện Biên. Khi chiến tranh kết thúc, Lộng Chương trở về Hà Nội. Vào tháng 7 năm 1957, ông đã cùng với một số nghệ sĩ khác thành lập Hội Nghệ sĩ sân khấu Việt Nam. Ông được bầu làm Ủy viên thường vụ và Thường trực Hội và giữ vị trí này cho đến khi nghỉ hưu vào năm 1978. Trong suốt thời gian hoạt động của mình, Lộng Chương đã tham gia vào việc sáng tác nhiều loại hình nghệ thuật như Kịch nói, Kịch thơ, Chèo, Rối, chỉnh lý, chuyển thể và viết lại kịch bản. Ngoài ra, ông còn sáng tác văn vần để phục vụ cho công tác cổ động tuyên truyền theo nhiệm vụ chính trị của từng giai đoạn cách mạng.Ông cũng viết phóng sự, ký sự kháng chiến và phần viết tiểu luận, lý luận phê bình sân khấu. Trong suốt cuộc đời hoạt động nghệ thuật, ông luôn quan tâm đến việc bảo tồn và phát huy nghệ thuật truyền thống của dân tộc. Đáng chú ý là vào những năm 60 của thế kỷ XX, Lộng Chương cùng với bạn bè là Lưu Quang Thuận, Trần Huyền Trân, Hà Văn Cầu, Nguyễn Đình Hàm đã đóng góp công sức để xây dựng Đoàn Chèo Cổ Phong. Cùng nhau, họ đã khảo tả, sưu tập, chỉnh lý và bảo tồn nhiều vở chèo cổ, tạo nên một sự kiện đáng nhớ trong lịch sử sân khấu. Bộ phim Số đỏ là một sản phẩm của nền điện ảnh Việt Nam, dựa trên tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Vũ Trọng Phụng một tác phẩm trào phúng nổi tiếng, đặc trưng cho phong cách phê phán hiện thực. Xuân tóc đỏ là một nhân vật nổi tiếng trong thời kỳ 30 40 của thế kỷ XX ở Hà Nội. Ban đầu là một đứa trẻ mồ côi nghèo, nhưng nhờ thời đại "Âu hóa" và vận may, anh trở thành một tên ác nhân đầy quyền lực và giàu có, được biết đến với các biệt danh như me xừ, hoặc thành đốc tờ. Mọi chuyện bắt đầu khi bà phó Đoan tình cờ ghé qua sân quần nơi Xuân tóc đỏ đang nhặt rác. Hắn đã bị bắt giữ vì xem trộm một cô gái thay đồ và được bà phó Đoan bảo lãnh. Sau đó, bà đã giới thiệu Xuân đến làm việc ở tiệm may Âu Hóa của vợ chồng Văn Minh, và từ đó, Xuân bắt đầu tham gia vào việc "cải cách xã hội". Nhờ nắm vững những bài rao thuốc lậu, Xuân tóc đỏ được vợ chồng Văn Minh bồi dưỡng và đưa lên những vị trí cao hơn như "sinh viên trường thuốc", "đốc tờ Xuân", "giáo sư quần vợt". Từ đó, hắn trở thành một người thượng lưu, quen biết với những người giàu có, có quyền lực và trở thành người tình của cô Tuyết em gái của Văn Minh và phát hiện cô Hoàng Hôn ngoại tình. Ngoài ra, bà phó Đoan còn nhờ hắn giúp đỡ cậu Phước và được sư Tăng Phú mời làm cố vấn cho báo Gõ Mõ. Do vô tình gây ra cái chết cho cụ cố tổ, Xuân được mọi người tỏ lòng biết ơn. Văn Minh cũng vì nghĩ ơn mà giúp Xuân xóa bỏ lý lịch trước đó, sau đó đăng ký tham gia giải đấu quần vợt khi vua Xiêm đến Bắc Kỳ. Với thủ đoạn xảo quyệt, Xuân làm cho hai tay vợt quán quân bị bắt ngay trước khi thi đấu, và anh được thay thế tham gia trận chung kết với đương kim vô địch Xiêm. Dù vinh quang tột đỉnh, nhưng để giữ tỉnh táo và thể hiện tinh thần thể thao, Xuân được yêu cầu phải thua trận đấu. Sau trận đấu, Xuân hùng hồn diễn thuyết trước đám đông về hành động của mình, và được mời vào Hội Khai Trí Tiến Đức của Sư Tăng Phú. Hắn còn được trao Huân chương Bắc Đẩu bội tinh và trở thành con rể của cụ Hồng. Mặc dù thành công nhưng Xuân đã nhận ra sự trống rỗng của cuộc sống thượng lưu và quyết định quay trở lại làng quê của mình. Vào đầu những năm 90, bộ phim này đã bị cấm phát hành do có quá nhiều cảnh phòng the được cho là quá táo bạo bởi giới thẩm quyền. Tuy nhiên, năm 2005, một hãng phim ở thành phố Hồ Chí Minh đã có dự định làm lại hoàn toàn bộ phim này với cốt truyện và tình tiết hấp dẫn, cùng với nhiều đặc điểm tương đồng với hiện thực cuộc sống ngày nay, nhưng trong một bối cảnh được thay đổi để tránh những cảnh quá táo bạo như trước.