NĂM PHÁT HÀNH: 2016
QUỐC GIA: Việt Nam
ĐẠO DIỄN: Khánh Dư
DIỄN VIÊN: NSƯTThu An
NỘI DUNG: Dã Tràng Xe Cát Biển Đông - tác phẩm điện ảnh đầu tiên chuyển thể từ truyện cổ tích Việt Nam do đạo diễn Khánh Dư ra mắt - được sản xuất bởi Hãng phim truyện Việt Nam và đoạt giải B của Hội Điện ảnh Việt Nam năm 1995 cho thể loại phim truyện nhựa. Phim kể về câu chuyện của một tình yêu đẹp đẽ trong cuộc sống biến động của những người dân bên bờ biển Đông. Ông già Dã Tràng có một vườn nhà với một hang rắn. Thường xuyên, ông già nhìn thấy một cặp vợ chồng rắn đang sống trong hang. Một ngày, con rắn chồng bị tách ra khỏi hang. Ông già nhìn thấy con rắn vợ nằm cuộn trong hang, do mới lột xác nên không thể quậy được. Sau một thời gian, con rắn chồng trở về với một con nhái để cho vợ ăn. Không lâu sau, ông già lại nhìn thấy con rắn vợ tách ra khỏi hang. Lần này, con rắn chồng nằm im vì đang lột xác. Sau một thời gian, con rắn vợ trở về cùng một con rắn đực khá lớn. Ông già thấy hai con rắn bò vào hang và quấn lấy nhau như một dây thừng. Sau đó, con rắn đực một mình bị bỏ trong hang. Dã Tràng thấy ngứa mắt khi nhìn thấy con rắn đực đang lúc suy nhược, ông bèn rút một mũi tên để trừ bò con rắn đó đi. Thế nhưng lại trúng đầu con rắn vợ, khiến cho con rắn vợ chết tươi. Con rắn đực chạy mất. Dã Tràng cảm thấy thương con rắn nhưng trong thương cũng có lẫn cả giận, nên ông chán nản bỏ đi về nhà và không thèm để ý đến hang rắn nữa. "Một ngày, Dã Tràng và vợ của anh ta đang nằm võng thuật chuyện. Tất cả mọi thứ đang trong yên tĩnh cho đến khi họ nghe tiếng phì phì trên máng nhà. Khi họ nhìn lên, họ thấy một con rắn rất lớn đang tới gần họ. Tuy nhiên, khi Dã Tràng cầm lấy viên ngọc, họ nghe được con rắn nói rằng nó đã nhầm lẫn Dã Tràng là kẻ thù của nó. Con rắn cho biết rằng nó đã đợi trên máng nhà một thời gian và muốn báo thù cho vợ của nó. Tuy nhiên, sau khi nghe Dã Tràng kể chuyện, con rắn nhận ra rằng nó đã lầm. Con rắn xin lỗi và trao cho Dã Tràng viên ngọc này. Khi Dã Tràng đeo viên ngọc này, anh ta có thể nghe và hiểu được tất cả tiếng chim trên thế gian." Một hôm, Dã Tràng đang hái rau khi bỗng nhiên bắt gặp một bầy quạ đến đậu cạnh mình. Bầy quạ nói với Dã Tràng rằng tại núi Nam có một con dê bị hổ vồ và họ muốn Dã Tràng đi lên đó lấy về để ăn, nhưng hãy giữ lòng cho họ một phần. Dã Tràng theo lời quạ và tìm thấy xác một con dê trên núi Nam. Anh ta cắt một ít thịt xâu về cho mình và cho biết cho xóm giềng để họ cũng có thể lấy một tí. Tuy nhiên, người dân trong xóm đã nghe tin và đua nhau đi lấy, chẳng giữ lại một tý gì cho bầy quạ. Khi bầy quạ không tìm thấy ruột dê, họ cho rằng Dã Tràng đánh lừa và bắt đầu đổ xô đến vườn ông. Dã Tràng biết rằng người trong xóm đã vi phạm chữ tín của họ với bầy quạ và cố gắng giải thích, nhưng bầy quạ không nghe và vẫn tiếp tục chửi. Một người đã bắn một cung tên vào một nhóm chúng, nhưng ý định của họ chỉ là để đuổi chúng đi, không phải là giết họ. Tuy nhiên, một trong số chúng đã nghĩ rằng người đó muốn báo thù và đã cắp lấy một mũi tên có tên Dã Tràng để giết họ. Khi một đoàn quản sở đến để làm việc, họ thấy mũi tên và nghĩ rằng Dã Tràng là kẻ giết người và đã bắt ông ta vào tù. Dã Tràng không may bị bắt và phản đối, nhưng mũi tên đã chứng tỏ ông ta là kẻ giết. Vì thế, ông ta đã phải chấp nhận và chịu trách nhiệm. Tuy nhiên, ông vẫn xin quan chức kiểm tra vì ông ta tin rằng mình không phải là kẻ giết. Khi quan chức đến xét xử, họ quyết định giải phóng ông ta và giao cho vua xét xử. Có một người tên Dã Tràng đã bị một tên bắn tên vào chúng. Ý nghĩa là để đuổi chúng đi, không phải để giết họ. Tuy nhiên, một bầy quạ đã nghĩ rằng Dã Tràng đang giết hại họ và cắp tên có tên Dã Tràng để báo thù. Khi bầy quạ bay qua một sông, họ thấy một cái xác chết trôi dạt, và họ cắm tên vào xác chết đó. Khi các quan sở đến để ghi nhận, họ nhận ra tên và nghĩ rằng Dã Tràng là kẻ giết hại, và họ bắt ông bỏ tù. Dã Tràng bị bắt nạt, nhưng tên đó là một chứng cứ mạnh mẽ giúp cho họ suy nghĩ rằng ông là kẻ tội phạm. Tuy nhiên, ông vẫn kêu oan và yêu cầu được phản xử. Quan sở sai lính giải ông về với vua để quyết định.Từ đó, ông đã bị bắt đi trên đường. Trong đêm tối, một nhóm lính dừng lại tại một quán ăn uống để nghỉ ngơi. Dã Tràng, bị gông và chân bị liền, nằm trên một đống rơm và buồn rầu không thể ngủ được. Dã Tràng báo cho các vị quan đầu tỉnh rằng vua Hiền Đế từ phương Bắc đã gửi tướng quân đến tấn công nước mình. Đội quân đang trực thuộc tại biên giới, chờ đợi khi lương đổ đầy để vượt qua và tấn công phía Nam. Các vị quan đầu tỉnh hoang mang nhưng cũng hỏi Dã Tràng xem anh có chắc chắn về lời nói của mình. Dã Tràng cam đoan rằng nếu nói sai, anh sẽ xin chết. Nếu lời nói đúng, anh mong được khen thưởng. Kết quả là các đội quân được gửi đi để thu thập thông tin. Chỉ một ngày sau, Dã Tràng đã được thả ra do lời tiết lộ của mình được xác nhận là đúng. Điều này giúp cho những người để chuẩn bị đối phó với kẻ thù Dã Tràng đã về đến quê nhà bằng đường bộ. Chiều tối, ông đến nhà một người bạn thân, Trần Anh. Khi gặp lại bạn cũ, vợ chồng Trần Anh rất vui và khôn xiết. Họ biết ông đã bị bắt giam và gần như mất đầu, vì thế họ rất thương cảm. Trần Anh thấy bữa ăn tối ông không có gì ăn, nên anh xuống bếp nói với vợ rằng: "Tôi sẽ chế biến một con ngỗng để đón bạn mai". Vợ cảm thấy vô cùng tận tình, nhưng để giúp chồng, cô vẫn yêu cầu ông phải dậy sớm để bắt ngỗng và giúp cô cắt tiết vặt lông. Trong khi họ đang bàn tính, cặp ngỗng ở ngoài chuồng nghe được câu chuyện. Một trong số họ nói với người kia: "Tôi sẽ ở lại để nuôi con và chờ cho chủ sẵn sàng bắt tôi". Câu chuyện của ngỗng trống và Dã Tràng là một câu chuyện về tình thân và sự hy sinh. Dã Tràng đã hy sinh cho ngỗng trống, chấp nhận sống cùng với chúng mãi mãi thay vì giết chúng. Điều này cho thấy sự tốt đẹp và sự hy sinh của ông trong tình cảm với con vật. Và ngỗng trống cũng tặng Dã Tràng một viên ngọc để biểu lộ sự biết ơn của chúng. Khi bộ hạ đến bờ sông, họ thấy Dã Tràng đang sử dụng viên ngọc mới trong nước. Họ báo cho Long vương về sự việc này. Long vương quan niệm rằng viên ngọc mới của Dã Tràng có thể gây ra sức mạnh ma thuật trong thế giới linh hồn. Sau đó, Long vương quyết định tới bờ sông để tìm hiểu sự việc và tìm cách giải quyết. Khi Long vương đến bờ sông, ông gặp Dã Tràng và hỏi về viên ngọc mới. Dã Tràng trình bày cho Long vương về sức mạnh và tác dụng của viên ngọc. Long vương quả quyết rằng viên ngọc có thể được sử dụng để bảo vệ và giữ gìn sức mạnh ma thuật trong thế giới linh hồn, vì thế ông cho phép Dã Tràng sử dụng viên ngọc. Khi đến bờ sông, bộ hạ đã tìm thấy Dã Tràng đang sử dụng viên ngọc mới vào nước. Họ gần như không tin vào mắt mình khi thấy nước sông bỗng rẽ ra thành một con đường dẫn đến đáy sông. Dã Tràng giải thích rằng viên ngọc mới của ông có thể tạo ra con đường cho người đi thẳng xuống đáy sông. Khi trả lời với bộ hộ, Dã Tràng cũng đã mời họ thử sử dụng viên ngọc mới để thử nghiệm. Các triều thần đều đồng ý và thử sử dụng, và họ đều đã đạt được kết quả tốt. Long vương rất hài lòng và đã chọn Dã Tràng làm thầy pháp của triều đình. Từ đó, Dã Tràng đã trở thành một trong những thầy pháp mạnh nhất trong triều đình và có nhiều công việc tốt đẹp được giao cho ông. Ông cũng đã giới thiệu viên ngọc mới cho nhiều người và giúp họ trở nên mạnh mẽ hơn. Từ đó, viên ngọc mới đã trở thành một trong những vật dụng quan trọng nhất Từ đó, Dã Tràng trở nên nổi tiếng trong khu vực. Tất cả mọi người đều muốn gặp ông, hỏi về nguồn gốc của sức giàu của ông. Nhưng Dã Tràng chỉ nói rằng ông đã may mắn gặp một vị thần trong thủy phủ và được thần cho ông hai viên ngọc. Tất cả mọi người đều phải chấp nhận lời giải thích của ông. Những năm sau đó, Dã Tràng sống hạnh phúc và giàu có. Ông dành rất nhiều thời gian cho các hoạt động từ thiện và chia sẻ sức giàu của mình cho những người khuyết tật hoặc nghèo khó. Ông trở thành một người được mọi người yêu mến và tôn trọng. Cuối cùng, khi Dã Tràng đã gần kết thúc đời, ông tự hỏi liệu thần đã cho ông hai viên ngọc đó có phải là thực sự hay chỉ là một giả tạo. Nhưng dù sao, ông cảm thấy rất hạnh phúc vì đã có đời sống tốt đẹp và có thể giúp đỡ nhiều người. Từ đó, Dã Tràng trở thành một người giàu có trong xã hội. Anh ta sở hữu rất nhiều tài sản và tài năng, trở thành một tấm lòng nồng nặc của mọi người. Anh ta luôn sẵn sàng giúp đỡ những người khó khăn, giúp đỡ những người cần sự trợ giúp. Tuy nhiên, đồng thời anh ta cũng trở nên nổi tiếng với sự tự phục vụ và tự tôn cao, khiến cho mọi người cảm thấy ông là một người rất khó gần. Nhưng đối với Dã Tràng, việc sở hữu hai viên ngọc quý và tài sản lớn chính là niềm hạnh phúc lớn nhất của anh ta. Anh ta luôn giữ gìn chúng như một kỷ niệm quý giá, và từng ngày anh ta càng tự hào hơn về việc sở hữu chúng. Tuy nhiên, một ngày nọ, khi Dã Tràng đang tận hưởng niềm hạnh phúc của mình, một đội quân lạ lùng xuất hiện tại nhà anh ta. Họ yêu cầu Dã Tràng cho hai viên ngọc quý của ông. Dã Tràng từ chối. Một ngày Dã Tràng đi bộ một nửa ngày để đến một nhà của một người bà ăn giỗ. Tuy nhiên, khi đến đó, ông nhận ra rằng ông đã quên túi ngọc tại nhà. Ông không thể yên tâm ăn uống vì âm thầm lo lắng về túi ngọc. Mọi người đều ngạc nhiên khi thấy ông vừa bỏ ăn lại trở về nhà. Tuy nhiên, khi trở về nhà, ông tìm mãi vẫn không tìm thấy túi ngọc. Ông tìm kiếm suốt cả nhà và tìm vợ nhưng vẫn không tìm thấy. Cuối cùng, ông tìm thấy một lá thư do vợ gửi cho ông. Trong đó, vợ ông viết rằng có người của vua Long đến nói với vợ rằng nếu ai tìm được túi ngọc và đem đến cho vua Long, họ sẽ được phong làm hoàng hậu. Do đó, vợ đã động túi ngọc đến thủy phủ và khuyến cáo cho ông không cần tìm nữa. Sau khi đọc thư của vợ, Dã Tràng rất sợ hãi. Ông không thể tin nổi rằng vợ mình có thể làm điều đó. Ông cũng không thể tin nổi về kế hoạch ám sát của vua Long vương đến đất nước. Nghĩ đến hai tài sản quý giá, ông rất khó chịu. Cuối cùng, ông quyết định sẽ xây một con đường từ bờ biển đến thủy phủ để cứu lấy túi ngọc, vì ông vẫn nhớ đường đi đến cung điện của vua Long vương. Mặc dù mọi người đều cản trở, ông vẫn không nghe và bắt đầu xây đường. Dã Tràng quyết tâm hoàn thành công việc dù có chết cũng phải. Khi chết, ông trở thành một con còng còng, và mãi mãi xe cát để lấp biển. Dân gian có một câu tục ngữ nói rằng: "Dã Tràng xe cát biển Đông, nhọc lòng nhưng không nên bỏ cuộc".Hoặc như: "Công trách hàng ngày của Dã Tràng là xe cát, dòng sóng luồn tan nhưng vẫn tiếp tục cố gắng".Hay còn có câu: "Con còng còng tư duy không khôn, nhưng vẫn xe cát để đầu hoặc sóng biển".Theo truyền thuyết, loài ngỗng không bao giờ ăn tép vì chúng ta nghĩ rằng ăn tép là phản bội tổ tiên của họ trong quá khứ. Loài ngỗng còn có một chùm tóc trắng trên đầu, được cho là dấu hiệu tang trọng cho Dã Tràng và nhớ ơn việc cứu mạng của họ.
.jpg)
Mạng Xã Hội