NĂM PHÁT HÀNH: 2002
QUỐC GIA: Hoa Kỳ
ĐẠO DIỄN: Gail Dolgin, Vicente Franco
DIỄN VIÊN: Heidi Bub, Mai Thị Kim, Trần Tường Như
NỘI DUNG: Phim tài liệu này kể về câu chuyện về những thách thức và khó khăn chị đã đối mặt trong việc đi tìm lại các gia đình của mình tại Việt Nam. Phim tài liệu này cũng cung cấp cảm hứng cho người xem những nỗ lực và niềm hy vọng của người Thái Bình Dương về việc tìm lại mối quan hệ với gia đình của họ. Một phim tài liệu thực tế đầy màu sắc và cảm xúc về một trẻ lai Mỹ đã tìm lại các gia đình của mình tại Việt Nam, "Daughter from Đà Nẵng" đã khơi nguồn những cảm hứng về sự tìm kiếm và tìm lại mối quan hệ. Phim tài liệu này giúp thu hút sự chú ý về những thách thức và khó khăn của những người Thái Bình Dương trong việc tìm lại những mối quan hệ gia đình bị mất trong quá trình chiến tranh. Với sự xuất sắc của hai đạo điễn là Gail Dolgin và Vicente Franco. Cùng với sự xuất sắc cảu các diễn viên Heidi Bub, Mai Thị Kim, Trần Tường Như nên phim đã đạt đc nhiều giải thưởng như Tại Liên hoan Phim Sundance 2002, phim tài liệu đã đoạt Giải Grand Jury Prize và được đề cử cho Giải Oscar cho phim tài liệu hay nhất. Các liên hoan phim khác cũng đã trao giải cho phim tài liệu hay nhất như Liên hoan Phim Quốc tế San Francisco (giải Golden Gate Award Grand Prize), Liên hoan Phim Ojai, Liên hoan Phim Durango (Colorado) (giải Nhà làm phim), Liên hoan Phim Texas 2002 (Giải Chọn lựa từ khán giả và phim tài liệu hay nhất), Liên hoan Phim Quốc tế New Jersey, Liên hoan Phim Quốc tế Nashville (Phim đáng vinh danh cho phim tài liệu hay nhất) và Liên hoan Phim Quốc tế Cleveland (Hạng hai-tài liệu hay nhất). Heidi Neville Bub được sinh ra vào ngày 10 tháng 12 năm 1968 tại Đà Nẵng. Tên thật của cô ấy là Mai Thị Hiệp và cô ấy là con thứ ba của bà Mai Thị Kim. Cha cô ấy là Đỗ Hữu Vinh, một quân nhân Mỹ và bị ghẻ lạnh, đã bỏ bà để làm một quân nhân trong đội quân của Việt Cộng. Khi quân đội Bắc Việt tiến gần đến Đà Nẵng, bà Mai Thị Kim lo lắng cho sự an toàn của con gái mình và đã quyết định gửi Heidi đến Hoa Kỳ và đưa cô ấy vào trại trẻ mồ côi được điều hành bởi Cơ quan nhận con nuôi Holt. Heidi đã được nhận nuôi nhanh chóng bởi Ann Neville - một phụ nữ độc thân và rất sùng đạo ở Mỹ. Neville đã đổi tên cô thành Heidi và họ đã sống một năm ở Columbia, Nam Carolina trước khi định cư lâu dài tại Pulaski, Tennessee. Neville đã nói với Heidi rằng cha mẹ cô đã chết trong chiến tranh và không được nói với bất kỳ ai rằng cô là con ngoài giá thú. Cô ấy đã được hướng dẫn nói với mọi người rằng cô đã sinh ra ở Mỹ chứ không phải Việt Nam, và cô là người da trắng và không phải là con lai. Khi Heidi bắt đầu đi đại học và trở về nhà, Neville đã yêu cầu cô ấy không bao giờ quay lại và cô ấy không còn con gái nữa. Sau đó, Heidi vẫn bị mẹ nuôi của mình ghẻ lạnh. Heidi đã kết hôn và có hai cô con gái nhỏ, nhưng sự từ chối của mẹ nuôi vẫn gây cho cô đau đớn. Vì thế, Heidi hy vọng rằng tìm thấy mẹ ruột của mình có thể giúp chữa lành nỗi đau của cô. Heidi liên hệ với Cơ quan nhận con nuôi Holt và biết rằng mẹ ruột của cô, Mai Thị Kim, đã gửi cho họ một lá thư vào năm 1991 để hỏi về nơi ở của Heidi. Tuy nhiên, Ann Neville, người đã nhận được thông tin này, đã bỏ qua nó và không bao giờ nói với Heidi. Nhưng khi biết mẹ ruột của mình đã cố gắng tìm kiếm mình, Heidi quyết định trở về Việt Nam với sự hỗ trợ của nhà báo Trần Tường Như để tìm kiếm mẹ ruột của mình. Khi gặp nhau, Mai Thi và Heidi ôm nhau khóc vì sung sướng. Cuộc hội ngộ này sớm nhường chỗ cho cú sốc văn hóa vì Heidi không hiểu gì về phong tục, ẩm thực, ngôn ngữ hay văn hóa Việt Nam. Vì vậy, Mai Thi rất mong muốn dành mọi khoảnh khắc với Heidi, thậm chí còn ngủ bên cô ấy vào ban đêm. Tuy nhiên, các thành viên khác trong gia đình của Mai Thi liên tục muốn chạm vào hoặc ôm cô. Điều này gây ra những cảm giác không thoải mái cho Heidi, đặc biệt là khi cô đến thăm các khu chợ với Mai Thi, vì cô ấy có nền tảng gia đình ít tình cảm và không thích được xâm chiếm không gian cá nhân. Tuy nhiên, Heidi thấy rằng cô phải làm mọi thứ có thể để thực hiện ước mơ của mình. Cô thu xếp để để có đủ tiền để có thể đi Mỹ và tìm cách để đưa Mai Thi đến đó. Cô cũng phải chịu đựng những giời thức đau đớn khi cô phải rời xa cha mẹ và anh trai của mình. Cuối cùng, sau những tháng trời nỗ lực, cô và Mai Thi đến Mỹ và cô có thể đưa mẹ của mình đến nơi cô luôn muốn đến. Khi anh trai cùng cha khác mẹ của cô ấy đề nghị Heidi để gửi tiền cho họ thường xuyên nếu cô không thể đưa Mai Thi đi cùng, Heidi bị sốc và buồn rơi nước mắt. Do sự khác biệt về văn hóa, gia đình cô bị nhận xét rằng cô khóc quá nhiều. Hướng dẫn viên của cô ấy giải thích với cô rằng chu cấp tiền cho gia đình ở lại Việt Nam thường xuyên là một tấm gương của những người Việt ở Mỹ, nhưng Heidi vẫn cảm thấy bị lợi dụng. Cô ấy quyết định trở về Mỹ trước thời hạn, cảm thấy xung đột tình cảm hơn bao giờ hết và để lại một trái tim đổ sục. Sau những tháng kể từ khi Heidi thăm Việt Nam, cô ấy nói rằng cô ấy thỉnh thoảng nhận được thư từ gia đình ở Việt Nam, nhưng tất cả đều là yêu cầu tiền. Cô đã không trả lời thư của họ và từ giữa năm 2012, Heidi không còn liên lạc với gia đình người Việt của mình. Tuy nhiên, những kỉ niệm của chuyến thăm của cô ấy đã làm cho cô ấy đặt ra một số hứa hẹn mới về việc trở lại Việt Nam và khám phá thêm về quê hương của mình. Heidi Neville Bub được sinh ra vào ngày 10 tháng 12 năm 1968 tại Đà Nẵng. Tên thật của cô ấy là Mai Thị Hiệp và cô ấy là con thứ ba của bà Mai Thị Kim. Cha cô ấy là Đỗ Hữu Vinh, một quân nhân Mỹ và bị ghẻ lạnh, đã bỏ bà để làm một quân nhân trong đội quân của Việt Cộng. Khi quân đội Bắc Việt tiến gần đến Đà Nẵng, bà Mai Thị Kim lo lắng cho sự an toàn của con gái mình và đã quyết định gửi Heidi đến Hoa Kỳ và đưa cô ấy vào trại trẻ mồ côi được điều hành bởi Cơ quan nhận con nuôi Holt. Heidi đã được nhận nuôi nhanh chóng bởi Ann Neville - một phụ nữ độc thân và rất sùng đạo ở Mỹ. Neville đã đổi tên cô thành Heidi và họ đã sống một năm ở Columbia, Nam Carolina trước khi định cư lâu dài tại Pulaski, Tennessee. Neville đã nói với Heidi rằng cha mẹ cô đã chết trong chiến tranh và không được nói với bất kỳ ai rằng cô là con ngoài giá thú. Cô ấy đã được hướng dẫn nói với mọi người rằng cô đã sinh ra ở Mỹ chứ không phải Việt Nam, và cô là người da trắng và không phải là con lai. Khi Heidi bắt đầu đi đại học và trở về nhà, Neville đã yêu cầu cô ấy không bao giờ quay lại và cô ấy không còn con gái nữa. Sau đó, Heidi vẫn bị mẹ nuôi của mình ghẻ lạnh. Heidi đã kết hôn và có hai cô con gái nhỏ, nhưng sự từ chối của mẹ nuôi vẫn gây cho cô đau đớn. Vì thế, Heidi hy vọng rằng tìm thấy mẹ ruột của mình có thể giúp chữa lành nỗi đau của cô. Heidi liên hệ với Cơ quan nhận con nuôi Holt và biết rằng mẹ ruột của cô, Mai Thị Kim, đã gửi cho họ một lá thư vào năm 1991 để hỏi về nơi ở của Heidi. Tuy nhiên, Ann Neville, người đã nhận được thông tin này, đã bỏ qua nó và không bao giờ nói với Heidi. Nhưng khi biết mẹ ruột của mình đã cố gắng tìm kiếm mình, Heidi quyết định trở về Việt Nam với sự hỗ trợ của nhà báo Trần Tường Như để tìm kiếm mẹ ruột của mình. Khi gặp nhau, Mai Thi và Heidi ôm nhau khóc vì sung sướng. Cuộc hội ngộ này sớm nhường chỗ cho cú sốc văn hóa vì Heidi không hiểu gì về phong tục, ẩm thực, ngôn ngữ hay văn hóa Việt Nam. Vì vậy, Mai Thi rất mong muốn dành mọi khoảnh khắc với Heidi, thậm chí còn ngủ bên cô ấy vào ban đêm. Tuy nhiên, các thành viên khác trong gia đình của Mai Thi liên tục muốn chạm vào hoặc ôm cô. Điều này gây ra những cảm giác không thoải mái cho Heidi, đặc biệt là khi cô đến thăm các khu chợ với Mai Thi, vì cô ấy có nền tảng gia đình ít tình cảm và không thích được xâm chiếm không gian cá nhân. Tuy nhiên, Heidi thấy rằng cô phải làm mọi thứ có thể để thực hiện ước mơ của mình. Cô thu xếp để để có đủ tiền để có thể đi Mỹ và tìm cách để đưa Mai Thi đến đó. Cô cũng phải chịu đựng những giời thức đau đớn khi cô phải rời xa cha mẹ và anh trai của mình. Cuối cùng, sau những tháng trời nỗ lực, cô và Mai Thi đến Mỹ và cô có thể đưa mẹ của mình đến nơi cô luôn muốn đến. Khi anh trai cùng cha khác mẹ của cô ấy đề nghị Heidi để gửi tiền cho họ thường xuyên nếu cô không thể đưa Mai Thi đi cùng, Heidi bị sốc và buồn rơi nước mắt. Do sự khác biệt về văn hóa, gia đình cô bị nhận xét rằng cô khóc quá nhiều. Hướng dẫn viên của cô ấy giải thích với cô rằng chu cấp tiền cho gia đình ở lại Việt Nam thường xuyên là một tấm gương của những người Việt ở Mỹ, nhưng Heidi vẫn cảm thấy bị lợi dụng. Cô ấy quyết định trở về Mỹ trước thời hạn, cảm thấy xung đột tình cảm hơn bao giờ hết và để lại một trái tim đổ sục. Sau những tháng kể từ khi Heidi thăm Việt Nam, cô ấy nói rằng cô ấy thỉnh thoảng nhận được thư từ gia đình ở Việt Nam, nhưng tất cả đều là yêu cầu tiền. Cô đã không trả lời thư của họ và từ giữa năm 2012, Heidi không còn liên lạc với gia đình người Việt của mình. Tuy nhiên, những kỉ niệm của chuyến thăm của cô ấy đã làm cho cô ấy đặt ra một số hứa hẹn mới về việc trở lại Việt Nam và khám phá thêm về quê hương của mình.
Mạng Xã Hội