TÊN PHIM: Áo lụa Hà Đông
NĂM PHÁT HÀNH: 2016
QUỐC GIA: Việt Nam
ĐẠO DIỄN: Lưu Huỳnh.
DIỄN VIÊN: Trương Ngọc Ánh, Quốc Khánh, Nguyễn Thu Trang, Trần Thiên Tú, Đỗ Thu Hằng,...
NỘI DUNG: Bộ phim Áo lụa Hà Đông, còn được gọi là The White Silk Dress trong tiếng Anh, là một tác phẩm điện ảnh Việt Nam thuộc thể loại chiến tranh, tâm lý, tình cảm. Được đạo diễn bởi Lưu Huỳnh và ra mắt vào năm 2006, phim đã giành giải Cánh diều vàng năm đó trong hạng mục "Phim truyện nhựa xuất sắc nhất". Trong phim, Trương Ngọc Ánh đóng vai Dần, một người hầu nhà địa chủ cùng với NSUT Quốc Khánh vào thời điểm trước năm 1954 tại tỉnh Hà Đông, khi cuộc chiến tranh của người Pháp tại miền Bắc Việt Nam đang dần tiến tới hồi kết. Họ tìm đường trốn sang Nam để tránh khỏi sự đàn áp của chính quyền bù nhìn, và mong muốn tìm được nơi an cư bình yên để sống cùng nhau, thoát khỏi cuộc sống tôi tớ đầy gian khổ và đau khổ. Hai người mang theo món quà cưới đặc biệt là chiếc áo dài lụa Hà Đông khi hành trình tìm kiếm nơi sống mới. Chiếc áo này đã từng giúp chú bé Gù trốn thoát khỏi địa chủ khi bị bắt nằm trần trụi dưới cây đa. Hội An là điểm đến không dự định của hai người khi Dần sinh ra đứa con gái đầu lòng ở đây và đặt tên cô bé theo tên địa danh này. Trong mùa mưa đầu tiên, Dần ngồi ru con trong tiếng mưa liên miên trong khi Gù nhặt được chiếc áo lụa và một quả cau đã nảy mầm từ dưới nước ngập. Khi cả hai đang sống trong căn nhà hoang ở quê hương, Dần đã trao cho Gù một quả cau trong khi họ thắp hương cầu nguyện. Cô đã nói với anh rằng hãy trồng quả cau này và chờ đợi đến khi nó nảy mầm lần đầu tiên, lúc đó cô sẽ trở thành vợ chính thức của anh. Sau khi mưa tạnh, Gù đã đem quả cau ra sân trước nhà, gieo trồng và vun đất để trồng cây, trồng cả hy vọng và tình yêu anh dành cho vợ. Vài mùa mưa sau đó, họ đã có đến năm thành viên trong gia đình, mặc dù nước vẫn ngập đầy từ đồng và bãi vào trong nhà. Dần, ngồi trên giường, đã yêu cầu chồng đặt tên cho đứa con gái thứ ba. Trong khi Gù nhìn vào khoảng trời mịt mù trước mắt, ông nghĩ đến tên "Lụt" vì họ là một gia đình nghèo. Sau đó, đứa con gái thứ tư chào đời và gia đình đã có một phương tiện đánh bắt cá và lượm củi mục trôi sông thêm vào tài sản quý giá của gia đình, đó là một chiếc thuyền nhỏ. Hai đứa con gái lớn của vợ chồng Gù là Hội An và Ngô đang được chăm sóc để được đi học. Tuy nhiên, gia đình đối mặt với khó khăn tài chính và có thể phải ngừng học vì không đủ tiền để mua áo dài cho các con. Dần, vợ của Gù, quyết định làm việc vú nuôi để kiếm tiền nuôi con. Nhưng cô phải chịu đựng nỗi đau khi biết rằng sữa của mình không được sử dụng để nuôi con mà để cho một ông già người Tàu bú. Mỗi ngày, cô phải đến làm việc vú nuôi và đưa sữa cho ông già Thoòng bú. Điều này gây ra rất nhiều đau khổ và tủi nhục cho Dần. Khi Gù phát hiện ra, anh ta tức giận và chửi mắng vợ. Với tình hình tài chính cực kỳ khó khăn, Dần đã quyết định mang chiếc áo dài đính hôn của hai vợ chồng để cắt và may thành chiếc áo mơ ước của hai cô con gái Hội An và Ngô. Trong một đêm tối, khi Dần đang quay trở về nhà với chiếc áo trên tay, cô đã bị bắt giữ và phải trải qua cuộc tra khảo vì trong giỏ của cô có truyền đơn chống chế độ Việt Nam Cộng hoà. Sau khi được thả ra, hai chị em Hội An và Ngô, sinh sống trong một gia đình nghèo khó, đã phải thay phiên nhau mặc chiếc áo duy nhất để có thể đến trường học. Buổi trưa, Hội An đã chạy về nhà để đổi áo cho em gái, và Ngô lại chạy về trường để không bỏ lỡ buổi học chiều. Dù đang sống trong hoàn cảnh khó khăn, gia đình hai chị em vẫn luôn yêu thương, quan tâm và hỗ trợ lẫn nhau, sống qua ngày bằng cách ăn bữa cháo bữa khoai nhưng luôn tràn ngập tiếng cười của trẻ thơ ấm áp. Bố mẹ đã hi sinh và yêu thương để giúp cô bé Hội An viết được một bài văn đạt điểm cao nhất lớp, với chủ đề chính là chiếc áo dài, kèm theo những kỷ niệm cay đắng, gian truân nhưng cũng đầy ngọt ngào của cả gia đình. Trong khi đang đọc bài văn của mình trước cả lớp, Hội An đã nhớ lại từng ký ức thân yêu liên quan đến chiếc áo. Tuy nhiên, bất ngờ đã đến khi một tiếng nổ kinh hoàng phá vỡ không gian, xóa sạch những khuôn mặt quen thuộc vừa mới xuất hiện. Nghe tin trường bị đánh bom, Dần chạy như điên đến trường và lật tung những tấm chiếu để tìm con của mình. Có một tiếng gào thét thảm thiết vang lên khi người mẹ nhận ra khuôn mặt của đứa con thân yêu nằm trên thảm đỏ, giữa hàng ngàn nạn nhân bé nhỏ khác của chiến tranh đáng thương. An đã trút hơi thở cuối cùng do sự tàn khốc của chiến tranh. Nhưng sự đau đớn chưa dừng lại ở đó, vì vận mệnh lại đẩy đưa gia đình vào những bi kịch khác nhau. Trong một ngày mưa lớn khi đi cào hến, Dần bị cuốn trôi và mất tích vì cô muốn kiếm tiền để may chiếc áo dài cho Ngô, đứa con thứ hai. Sau đó, thảm họa thiên tai lại khiến cho người mẹ mất đi sinh mạng và một lần nữa, chiến tranh đã lấy đi sinh mạng của người cha trong khi anh Gù đang cố gắng tìm kiếm và bảo vệ chiếc áo lụa Hà Đông của vợ và con gái trong lúc sơ tán. Mặc dù gia đình phải đối mặt với nhiều khó khăn vì mất đi những người thân yêu, nhưng tình thương của họ vẫn còn nguyên vẹn và mãi mãi sẽ đọng lại trong trái tim những ai biết đến câu chuyện của họ. Cuối cùng, câu chuyện kết thúc với hình ảnh đất nước hòa bình năm 1975, một thứ mà An đã từng hỏi bố rằng "hòa bình có đẹp không hả bố?", nhưng cô bé ấy đã không còn cơ hội để được sống trong một thời đại của hòa bình nữa rồi.
Mạng Xã Hội